Giỏ hàng của bạn đang trống

Tiếp tục mua hàng

[Phượt Phú Quốc] [Kéo cá – Lotus Home] Lần đầu tiên được đi lối ưu tiên

3,384,000₫

Lịch khởi hành: thứ 7, chủ nhật

 

GIÁ VÉ

Hành trình trọn gói (bao gồm vé máy bay khứ hồi và dịch vụ tại đảo)

Vé máy bay khứ hồi hãng Vietnam Airlines

Dịch vụ tại đảo Phú Quốc

3.384.000Đ

2.100.000Đ

1.284.000Đ

 

LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC ĐI LỐI ƯU TIÊN!

Đón chuyến bay sáng từ thành phố Hồ Chí Minh, chúng tôi đến đảo Ngọc Phú Quốc vào lúc gần trưa. Phú Quốc chào đón chúng tôi bằng những tia nắng vàng rực rỡ và “nóng bỏng”. Cả bọn nhận xe máy và bắt đầu hành trình khám phá Phú Quốc trong hai ngày.

Điểm đến đầu tiên chúng tôi hướng tới là Bãi Thơm, nơi có Hòn Một – vùng đất cổ tích bị lãng quên. Vừa ra khỏi sân bay cả bọn đã phải “đứng trước ngã rẽ cuộc đời”: rẽ phải đi thị trấn Dương Đông hay rẽ trái đi tỉnh lộ 46 mới đúng hướng. Ban đầu chúng tôi chọn rẽ phải, đi được một đoạn cảm thấy sai sai mới quẹo xe chạy về phía ngược lại. Lần này thì trực giác đã mách bảo đúng, chúng tôi chạy hết tỉnh lộ 46 là gặp tỉnh lộ 47, cũng chính là con đường dẫn đến Bãi Thơm.

 

 

Từ sân bay đi Bãi Thơm mất khoảng hơn nửa tiếng. Chúng tôi chạy 35 cây số, đi ngang qua những làng chài Hàm Ninh, cảng Cầu Cá, đẹp nhất là đoạn đường xuyên rừng quốc gia Phú Quốc, cây xanh nương theo gió cất tiếng rì rào (đến đoạn này bạn nào bị tiếng hát của rừng ru ngủ thì nhớ đổi tài ngay và luôn nhé!).

Đến nơi việc đầu tiên cả bọn làm là ăn trưa, có thực mới vực được đạo mà. Bữa trưa ngon lành với nào ghẹ hấp, nào mực nướng, ốc voi hấp, cồi dương mai nướng và chút cơm chiên ấm bụng. Sau khi nghỉ ngơi một lúc, chúng tôi liền ra biển cho kịp giờ cá về. Các bạn có đoán được nhóm chúng tôi làm gì không? Câu trả lời là kéo lưới bắt cá!

 

 

Chúng tôi đi bộ một đoạn ra giữa biển để chuẩn bị “vào thế” kéo lưới. Nhìn thì có vẻ xa nhưng do bây giờ là mùa nước lớn, nước cao đến ngang bụng các bác ngư dân như trong hình, đến mùa nước ròng (nước xuống) thì nước chỉ cao đến đầu gối thôi, nhưng các bạn sẽ cần đi xa hơn một tẹo. Cả bọn chia nhau ra mỗi đứa cầm một đoạn lưới, di chuyển dần tạo thành một vòng tròn lớn, quây cá vào trong, sau đó chúng tôi vào trong lưới để bắt cá. Các bạn cứ tưởng tượng cảnh lùa bắt cá nó cũng như lùa gà lùa vịt vậy, thậm chí còn “toán loạn” hơn vì cá trơn, rất dễ tuột khỏi tay mình. Bắt hết cá bên trong thì chuyển sang gỡ những con mắc trên lưới. Chúng tôi vần nước cả buổi cũng được một rổ cá cho bữa tối.

 

 

Tạm để cá sang một bên đã, trời vẫn còn sáng nên sau khi nghỉ cả bọn kéo qua Hòn Một thám hiểm. Hòn Một gần như vẫn còn là một hòn đảo hoang, chỉ có một nhà bè nhỏ bên bờ biển cạnh lối vào. À, Hòn cách Bãi Thơm chỉ khoảng 200m, bạn có thể đi trên cầu gỗ đã được xây sẵn, hoặc đi bộ xuyên biển để qua đảo. Trên đảo có những con đường đá ngang dọc chạy xuyên khu rừng nguyên sinh, đi hết con đường là chúng tôi đến bờ biển phía bên kia. Bờ biển, cũng như cả hòn đảo này, còn khá hoang sơ. Chút vết tích ít ỏi con người để lại trên bờ biển này chính là cột cờ Tổ quốc cùng gian nhà nhỏ có chữ “Chốt kiểm soát phòng chống dịch COVID-19”, chúng tôi đoán bờ biển này là nơi lực lượng bộ đội đóng quân để chặn những người có ý định vượt biên vào Việt Nam. Từ nơi này bạn có thể nhìn thấy dải đất Campuchia ở đằng xa.

 

 

 

 

 

Chúng tôi cố nán lại đến khoảng 5 giờ rưỡi để chụp được cảnh ráng chiều hồng rực. Hòn Một ở phía Đông Bắc đảo Phú Quốc nên không thể ngắm trọn vẹn hoàng hôn trên biển, chỉ có thể thấy được những tia nắng cuối ngày hắt ánh hồng lên nền trời xanh. Sau đó cả bọn trở về để kịp di chuyển đến homestay trước khi trời tối. Homestay chúng tôi chọn là Lotus Home, nơi có những căn chòi nhỏ trên biển được nối với nhau bằng cầu gỗ giống như ở Maldives. Cả bọn tổ chức tiệc nướng BBQ, sau đó lại tụ tập ca hát, chơi một vài trò chơi nhỏ và tất nhiên không thể thiếu màn trò chuyện, tâm sự vào cuối buổi rồi.

 

 

 

 

 

 

 

Sáng hôm sau dù buồn ngủ lắm nhưng chúng tôi vẫn cố dậy sớm để đón bình minh. Ánh mặt trời đầu tiên trong ngày đem lại cảm giác hưng phấn, mới mẻ vô cùng, cùng chút gió se lạnh buổi sớm đảm bảo sẽ khiến bạn tỉnh ngủ 100% (à, dù vậy trong đám chúng tôi vẫn có vài ngoại lệ ra ngắm bình minh xong vào… ngủ tiếp). Dưới ánh nắng ban mai có đứa tịnh tâm ngồi thiền, đứa thì nhào xuống tắm biển, đứa lại tranh thủ tập thể dục nâng cao sức khỏe.

 

 

 

Đến 8 giờ, khi cả bọn đã dậy hết, chúng tôi ăn sáng với món mì hải sản, là mì tôm thôi nhưng lại ngon vô cùng, chắc do có thêm tí mực, tí ghẹ, tí tôm đó! Ăn xong cả nhóm thu dọn đồ lên đường đi suối Đá Bàn. Người ta có câu nói: nếu suối Tranh được ví như người phụ nữ mềm mại, thì suối Đá Bàn là người đàn ông lực lưỡng, mạnh mẽ. Sở dĩ suối được gọi tên là Đá Bàn do những tảng đá ở nơi đây, qua bao thời gian bị bào mòn bởi dòng nước chảy, đã trở nên bằng phẳng tựa như những chiếc bàn giữa thiên nhiên. Nhóm phải đi qua một cây cầu treo để đến điểm đẹp nhất của suối, nơi có dòng nước trong lành, mát lạnh chảy qua. Chúng tôi dành cả buổi sáng vui chơi và tắm suối, sau đó ăn trưa tại đây luôn. Ở nơi đây có nhiều phiến đá bằng phẳng, thích hợp để mọi người trải thảm tổ chức picnic, các bạn nhớ thu dọn sạch sẽ rác trước khi rời đi nhé!

 

 

 

À, các bạn có thắc mắc tại sao tựa đề của câu chuyện tôi đang kể lại là “Lần đầu tiên đi lối ưu tiên” không? Cũng hơi xui một tí, nhưng chúng tôi lại coi nó là “chiến tích” của chuyến đi này. Số là trong lúc lội suối có một đứa bị trượt chân té, may không bị thương nặng nhưng cũng bị bong gân, nguyên ngón chân cái sưng vù (mà bạn tôi đùa là “trông như cái giò heo”), nhìn thì bình thường nhưng lại đau vô cùng. Một đứa khác thì trong lúc đi ngang rừng, do mải mê đứng lại chụp ảnh check-in, không may đứng ngay ổ kiến nên bị kiến cắn cũng sưng cả bàn chân. Nên là nếu có đi vào rừng các bạn nhớ chuẩn bị thuốc xịt chống côn trùng nhé!

 

 

 

 

Khoảng 14 giờ chúng tôi bắt đầu khởi hành đi sân bay. Đến sân bay thì đứa bị kiến cắn vẫn đi được bình thường, chứ đứa bong gân không thể lết nổi nữa rồi, chúng tôi đành hỏi mượn nhân viên tại quầy thủ tục một cái xe lăn cho bạn ấy. Có xe lăn nên bạn tôi được dẫn đi bằng lối ưu tiên, vâng, lần đầu đi lối ưu tiên lại ở trong một hoàn cảnh không thể hoàn cảnh hơn. Chúng tôi vẫn hay nói đùa muốn được đi lối ưu tiên dành cho hạng thương gia, ai dè cũng được đi lối ưu tiên thật, nhưng là cho người bị thương.

Nhưng thôi, dù có xui một tí nhưng đổi lại là những trải nghiệm thú vị cùng kinh nghiệm quý giá: vừa được kéo cá nè, thám hiểm đảo hoang, lại có một đêm ca hát, vui chơi, tâm sự cùng bạn bè. Trở về thành phố Hồ Chí Minh nhưng cả bọn sẽ còn nhớ mãi 2 ngày “phiêu lưu” trên hòn đảo ở phía Nam Tổ Quốc!

Vậy… bạn có muốn viết nên câu chuyện về chuyến đi của riêng bạn không? Tham gia cùng team ALLA ngay nhé!!!

ĐÁNH GIÁ SẢN PHẨM

Sản phẩm khác